SGTT.VN - Sài Gòn, đô thị trẻ trung và hiện đại đã bước sang thiên niên kỷ mới, những toà nhà chọc trời ngày một nhiều hơn, con người văn minh hơn, nhưng ở đâu đó vẫn ẩn giấu nỗi đau mất mát ngày một lớn hơn về những trầm tích văn hoá và đời sống nhân văn, được kết tinh và thăng hoa từ sự giao lưu của nhiều nền văn hoá trên nền tảng của một bản sắc rất Sài Gòn.
Những hình ảnh Sài Gòn xưa.
Quan sát về sự chuyển dịch rất nhanh trong cách ăn, cách ở người Sài Gòn, hoạ sĩ Lê Thiết Cương, một người Hà Nội chỉ thảng hoặc đến Sài Gòn đã có những phát hiện rất lý thú, mà đôi khi chúng ta không nhận thấy vì quá quen thuộc: "Khi đến một thành phố lạ, chúng ta không đi tìm cái gì giống mình, mà muốn khám phá một không khí khác, ăn món ăn khác. Thế mới gọi là đi. Đi là để tìm được một cái gì đó khác biệt, mới mẻ. Đề cập đến ngôi nhà để ở, tôi thấy Sài Gòn cũng có những điểm rất khác so với người Hà Nội. Vợ tôi là người Sài Gòn, còn tôi lại là người Hà Nội, khi sửa lại một căn nhà chung cư cho ba mẹ con ở Sài Gòn, vợ chồng tôi đã bị "va đập văn hoá" dữ dội! Tôi thì muốn phòng ăn và bếp phải ở phía sau nhà, còn cô ấy lại cho phòng ăn và bếp ngay giữa… phòng khách!
Sài gòn "lỏng, mềm và mở" nên vừa giữ được nét tinh tuý của mình vừa không ngừng được làm mới.
Cư dân mỗi vùng đến đây lại góp cho Sài Gòn nét tinh tuý của món ăn, nếp nghĩ, tập tục.
Đô thị quy định bởi con người, xác định phẩm giá một đô thị phải đánh giá dưới góc độ con người. Làm thế nào để xây dựng một triết lý cho Sài Gòn, để người dân ở đây có cảm giác "thuộc về" nơi mình sống. Phải tìm cho ra những di sản rất cụ thể để người đô thị biết mình có những giá trị gì để tự hào, mới có thể cùng nhau gìn giữ và phát huy thêm vẻ đẹp của Sài Gòn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét